Tận cảnh karaoke ôm đất Kinh Kỳ

Đăng lên bởi Gái Đẹp Việt Nam vào cập nhật lúc

Hiện nay chuyên mục Tin tức trong ngày có rất nhiều bài hay và hấp dẫn. Mời các bạn xem thêm các bài khác ở link bên dưới

Màn đêm xuống, những con đường đã vắng bóng xe, kim đồng hồ chỉ sang gần 0 giờ, rượu đã cạn, giọng cũng đã khàn, những đôi mắt lúng liếng đẩy đưa nhìn khách và “người ơi người ở đừng về” cất lên. Các đôi lên đường đi tìm chỗ đáp…

bia ôm,karaoke,cave,hàng họ,gái,cận cảnh,ảnh,chụp lén,kinh kỳ,dân chơi,quay len,quay len phong tam,quay len toilet,quay len massage,quay len trong nha nghi,quay len gai dang tam,quay len trong khach san,quay len trong nha tro,quay len con gai tam,quay len phong tam nu,gai goi,gai goi.online

Mỗi em ngồi gần một “liền anh” chuốc rượu và hát. Chiếc minidisc thay nhau chọn những điệu nhạc đã soạn sẵn: Còn duyên, giăng già giăng non, lóng lánh, lúng liếng, thiết tha…với giọng hát khàn khàn, nhiều khi sai nhạc các cô lại cười lên the thé. Khi tôi yêu cầu được nghe bài Xót liễu vì hoa thì cô chịu, bảo bài đó chưa thuộc.

Theo chân tú ông gác kiếm đi tìm của lạ

Về Bắc Ninh sau ngày hội Lim, phố lên đèn mà im ắng lạ. Đánh liều phi vào mấy nhà nghỉ, đèn mờ, hàng Karaoke… hỏi thẳng chủ quán, chỉ nhận được những cái nhìn soi mói, sau đó là … lắc đầu. Cảm nhận điều ngần ngại trong những ánh mắt ấy, chúng tôi liền về thị xã đổi xe biển nội tỉnh, rủ thêm một cậu bạn “cao thủ giang hồ” giới ăn chơi rồi quay lại…

Theo lời cậu bạn, do vừa qua đợt truy quét cuối năm, lại đúng dịp lễ hội công an kiểm tra gắt gao nên các động ong nơi này im hơi lắng tiếng hết. Khách lạ không tiếp, thậm chí thấy nghi vấn các cửa hàng phone cho nhau đồng loạt đóng cửa cố thủ và sẵn sàng “ném đá giấu tay” cảnh cáo.

“Bình thường anh chỉ cần bỏ ra vài chục ngàn cho cánh xe ôm, người ta chở anh đến tận hang tận ổ. Nhưng những ngày này thì hơi khó. Phải nhờ cao thủ, để em dẫn anh đi gặp đội trưởng đội săn hàng. Gì chứ lão C. này là chỗ quen biết, cho ba xị rượu với lít đạn (tức 100 ngàn đồng) là anh thích kiểu gì cũng chiều được tuốt”.
Bên xị rượu, qua vài lời giới thiệu, và từ cách ăn nói cung kính của đám chủ nhà trọ, tôi mới biết rằng mình đang đi cùng một ma cô dắt gái có hạng trong vùng. C. vốn là một chủ chứa thuộc dòng đầu tiên của Bắc Ninh thời mở cửa. Đã từng nuôi một lúc trên chục gái trong nhà.

Bố già nhớ lại: “Hồi đó hầu như chỉ có tao là chúa vùng này nên không phải cạnh tranh khốc liệt, công an cũng chưa thể ngờ nhà mình có gái. Nhưng rồi về sau thấy mình làm ăn được nhiều đứa cũng ti toe mở quán. Thành ra kèn cựa, thậm chí xì đểu nên tao mới dính. Đã đi trại 4 lần, lần vừa rồi đi hơn hai năm, mới được về từ đợt đặc xá 2/9. Giờ làm thằng xe ôm cho đỡ phải nghĩ”.
- Sao hàng ở đây “hẻo” thế bố?

- Thằng nào mới về đây cũng nói như mày, rồi tí mày xem, cũng chẳng kém Hà Nội đâu. Nhiều nhất và chuyên nghiệp nhất là khu kho Bắc Sơn này, rồi ở Yên, Niềm. Vườn hoa là điểm tập kết của gái quá đát. Chỗ Phà Hồ cũng có nhưng ít. Gái ở đây chủ yếu là mấy đứa trong các huyện ra. Gái quê 100% đấy. Gái đú làm ca ve ít lắm, toàn đứa có hoàn cảnh éo le cả, đứa thì bị chồng bỏ, đứa thì chồng nghiện…

Sóng ngầm miền quan họ

Theo chân “bố già” qua hàng chục điểm ăn chơi từ “mát mẻ”, “tầu nhanh đến Z” (tức mua dâm tại chỗ) đến cả hàng cao cấp qua đêm hay gái cặp hạng sang …cũng đủ. Chúng tôi mới vỡ lẽ, đằng sau vẻ yên ả thanh bình của vùng quê miền quan họ tệ nạn mại dâm nơi đây vẫn như những đợt sóng ngầm…

“Bố già” bắt đầu cuộc hành trình từ vườn hoa Bắc Ninh, lượn xe qua ngó nghiêng chẳng thấy gì nhưng bên trong bụi cây rậm rạp là vài chiếc ghế đá đang rung lên bần bật, mấy ả ngồi ngoài quán nước mắt xanh mỏ đỏ đứng ngồi nhìn khách chằm chằm. C. hất hàm, hai ả chạy ra, phấn son nhập nhèm trong ánh đèn đường. Họ không trơ trẽn như gái đứng đường Nguyễn Trãi, HN mà tự để khách lên tiếng. Giá đưa ra cực bèo, chỉ với 30.000 cho một cuốc tàu nhanh giải quyết ngay trong công viên. Qua đêm đi đâu tuỳ khách.

C. bảo: “Bọn này rẻ nhưng phải cẩn thận, nó móc hết đồ của mày đấy, ví tiền cất kỹ đi, nhiều thằng qua đây chơi xong thấy mất tiền hỏi gái, nó còn hò nhau vác guốc ra đập”. Tiếp tục cuộc hành trình vào Niềm, qua chợ Yên, để đong hàng. Lại lắc đầu, chê ỉ ôi, lại lên xe nổ máy, cuối cùng chúng tôi đến “thánh địa cave”: dốc Pháo Thủ. Lên đồi Búp Lê, biển Cà Phê núi sáng trưng từ dưới…
Quán café mang tên: “C.D” nằm thoải theo triền đồi. Một khoảng đất rộng hằng trăm mét vuông thấp hơn mặt đường tới 2m làm thành một khu café vườn khá đẹp. Chủ quán dẫn bọn tôi đi vòng qua khoảng đất, phía dưới là một dãy nhà xây cấp 4 nhỏ và tối om như mấy cái hang rắn.

Vì móng nhà thấp hơn cả mặt sân kê bàn cafe nên đứng ngoài đường không thể thấy nóc dãy “hang rắn” này. Lại có mấy lần cửa nên chỉ cần bên trên hơi có động là dưới này chuồn xuống chân đồi bằng đường riêng thì có thánh mới biết! “Dãy bên trái năm phòng, mỗi phòng một “em”, tùy các anh”, chủ quán lạnh như tiền. Không kịp uống nước, chúng tôi kiếm cớ chuồn thẳng.

Sang đường vào đền bà Chúa Kho, qua đường tàu một đoạn, đến một căn nhà hai tầng không biển hiệu, không đèn mờ, cửa sắt đóng im ỉm. C. nháy mắt, gõ cửa xoành xoạch. Ông chủ thò đầu ra: Chật cứng rồi, còn 4 người đang chờ, anh sang bà N. xem, hồi này hội hè khách về đông quá”.

Khi cave đội lốt … liền chị

Suốt mấy tiếng đồng hồ, chúng tôi lượn một vòng quanh thị xã Bắc Ninh, đáo qua một loạt nhà nghỉ, phòng hát karaoke khu Niềm, dốc Suối Hoa thậm chí vào tận làng Yên, Niềm Xá, Hoà Đình. Ra vẻ thất vọng, tôi phán: “Bố dẫn anh em con tới ba cái chỗ cho bọn thợ xây thế này mà ngửi được à?”. Tay “tú ông” về hưu nổi máu tự ái: “Có chỗ này hay lắm, nhưng sợ anh em không kham nổi. “Hàng” này trí tuệ lắm! Còn hơn các cụ ngày xưa xem con hát ả đào. Ngồi nghe các em hát đối quan họ rồi thích thì sau mời các em đi nghỉ…Có điều giá cả không “mềm” lắm đâu. Muốn đi phải đặt trước, mày cho bố số phone, khi sắp xếp được bố sẽ gọi”
Hai đêm sau, giờ G đã tới: 22h giờ, chúng tôi gặp bố tại đúng cột cờ. Sau khoảng 4-5 cây số đi vòng vèo, có cả những đoạn đường quay đi quay lại như để tránh bị phát hiện, chúng tôi được đưa vào một căn nhà hai tầng đã cũ. Trong nhà đã có 5 em và 3 thanh niên, hai chiếc xe dựng bên ngoài, một chiếc biển Hà Nội, chiếc kia biển Hải Phòng.
Sau khi mọi người yên vị trên gian phòng được trải chiếu, các cô biến mất rồi trở ra với chiếc quạt, một đĩa mực nướng, hoa quả, bánh đa kế Bắc Giang, rượu trắng và một chiếc… minidisk. Từ đây, chúng tôi được tiếp một chầu “karaoke quan họ sống”.

Mỗi em ngồi gần một “liền anh” chuốc rượu và hát. Chiếc minidisc thay nhau chọn những điệu nhạc đã soạn sẵn: Còn duyên, giăng già giăng non, lóng lánh, lúng liếng, thiết tha…với giọng hát khàn khàn, nhiều khi sai nhạc các cô lại cười lên the thé. Khi tôi yêu cầu được nghe bài Xót liễu vì hoa thì cô chịu, bảo bài đó chưa thuộc.

Mang chuyện này kể với anh bạn công tác trên tỉnh, anh bảo: “Đó toàn bọn cave trá hình, chúng nó mà dân liền chị cái nỗi gì, mỗi đứa cố thuộc lấy vài bài quan họ rồi thay nhau hát theo nhạc đánh sẵn như hát karaoke vậy. Đó là trò mới mấy bà chủ nghĩ ra để kiếm tiền đấy, mỗi suất 400 – 500.000đ ở vùng này là sang lắm rồi”.

3 đêm lang thang nơi đất quan họ, làng quê thanh bình yên ả 10 giờ phố xá đã đóng cửa. Nhưng bên trong đó là làn sóng ngầm vẫn đang cuồn cuộn chảy. Gần đó, động mại dâm không biển vẫn hoạt động. Nơi phố núi, hàng quán vẫn dập dìu và nơi trong căn nhà kia, giọng “quan họ đen”

Hiện nay chuyên mục Tin tức trong ngày có rất nhiều bài hay và hấp dẫn. Mời các bạn xem thêm các bài khác ở link bên dưới



Bình luận