Tin sốc nhất: Chồng cướp trinh…cô hàng xóm

Đăng lên bởi Gái Đẹp Việt Nam vào cập nhật lúc

Nếu chồng tôi đi ngoại tình bên ngoài hoặc lang chạ với gái mại dâm thì tôi không nói làm gì, thế nhưng để xảy ra chuyện này thì quả thật là quá đớn đau.

Tôi vừa thất thểu từ quê ra đã phải nghe chuyện động trời. Vì say bí tỉ, chồng tôi nhầm cô hàng xóm là vợ mình, ‘chiếm đoạt’ người ta trong đêm.

“Đàn ông xoàng xĩnh chỉ đam mê tửu – sắc”, ngay từ thời thiếu nữ, tôi đã đóng đinh suy nghĩ ấy trong đầu. Vì thế, đứa con gái kiêu kỳ và kén chọn là tôi chưa một lần rung động trước sự đeo đuổi của những anh chàng cùng ký túc xá. Trong mắt tôi, họ không thuộc hàng “ma men” thì cũng có thói háo sắc bừa bãi.

Tôi chọn Đức – một kỹ sư thành đạt và có lối sống nghiêm túc – làm một nửa của mình. Chúng tôi tình cờ quen nhau qua lời giới thiệu của một cô bạn cùng phòng. Tôi tuy là gái tỉnh lẻ nhưng nhan sắc hơn người, nên luôn coi mình là trung tâm vũ trụ. Lần đầu gặp Đức, tôi vẫn giữ thế cao ngạo vốn có của mình, trò chuyện hờ hững, xã giao và không mấy cảm tình với con người quá ư nghiêm túc ấy.

Chúng tôi trao đổi số điện thoại, liên lạc vài lần nhưng không tiến triển gì thêm. Mãi tới khi cô bạn cùng phòng hé lộ gia cảnh nhà Đức, tôi mới giật mình. Hóa ra, anh thuộc hàng thiếu gia lắm tiền nhiều của. Bố mẹ Đức đều làm trong ngành xây dựng, ngay từ nhỏ, anh ta đã được sống trong nhung lụa.

tin soc nhat: chong cuop trinh...co hang xom

Mơ đến cảnh được làm dâu nhà giàu, tôi bỗng mềm lòng. Sau đó ít lâu, chúng tôi gặp nhau và có bữa tối vô cùng lãng mạn. Tôi không còn giữ thái độ nhạt như nước ốc trước kia mà tỏ ra chủ động bắt chuyện với anh.

Thật không ngờ, buổi tối hôm ấy tôi nhận được lời tỏ tình vụng về, dễ thương của Đức. Càng yêu lâu, tôi càng nhận ra anh quả thực là một nửa lý tưởng của mình. Không rượu chè, không thuốc lá, Đức luôn là mẫu hình chuẩn của đàn ông văn minh thời nay.

Chúng tôi làm đám cưới rồi dọn về nhà mới một thời gian sau đó. Tuy chẳng cách nhà bố mẹ chồng bao xa, nhưng có được cuộc sống riêng thoải mái như vậy, với tôi chẳng khác thiên đường.

May thay, khi chuyển tới nhà mới, tôi tình cờ gặp Ngọc, cô bé đồng nghiệp, cũng đang dọn đồ về đây. Hóa ra, Ngọc được cha mẹ đang sống bên Canada tậu sẵn cho căn chung cư để làm vốn lấy chồng. Cô bé rất dễ thương, kém tôi hai tuổi, là nhân sự triển vọng của phòng marketing tại công ty. Gặp Ngọc tại sảnh lớn của tòa nhà, tôi hớn hở ra mặt vì biết nơi ở mới sẽ không quá lạ lẫm vì có cô hàng xóm thân thuộc này.

Nhà tôi ở tầng 12, Ngọc ở tầng 9, nên chuyện lên xuống thăm nhau hết sức thuận tiện. Tôi hay rủ Ngọc sang nhà ăn cơm, thậm chí những hôm chồng đi công tác, hai chị em lại tíu tít ngủ cùng để thỏa thê buôn chuyện. Sự xuất hiện thường xuyên của Ngọc trong nhà cũng khiến Đức yên tâm, vì anh hay phải xa vợ dài ngày khi đảm trách các công trình tỉnh lẻ. Tôi có cảm giác, chồng mình xem Ngọc như em gái ruột thịt.
tin soc nhat: chong cuop trinh...co hang xom
Mối quan hệ giữa chúng tôi sẽ mãi tốt đẹp như vậy nếu không xảy ra một chuyện trớ trêu. Vào tuần trước, tôi thấy nhớ bố mẹ ở quê, nên quyết định ngồi xe 300 cây số về nhà. Chồng tôi đã đi công tác hơn một tuần trong Nam, dự định tới thứ ba tuần sau mới bay ra, nên tôi an tâm vắng nhà.

Đi tới thang máy, tôi tình cờ gặp Ngọc đang lững thững bước ra. Nhìn mặt cô bé hậm hực rất khó coi. Hỏi ra mới biết, cô chú ở quê nhà Ngọc cho con ra khám bệnh, nên ở nhờ vài ngày. Vì không chịu được nếp sinh hoạt bừa bãi của người nhà quê, Ngọc tỏ ra bực bội.

Trông vẻ đáng thương của cô tiểu thư, tôi buột miệng hiến kế: “Hay em lên nhà chị ở tạm hai ngày cuối tuần. Chị về quê có việc. Nếu anh Đức từ Nam ra thì hẵng tính, còn không cứ ở đó cho tới lúc chị lên”. Vừa nói, tôi vừa giao chìa khóa nhà cho Ngọc rồi tất tưởi ra bến xe cho kịp chuyến sớm.

Mọi sự vẫn diễn ra bình thường cho tới sáng chủ nhật. Khi tôi đang còn ngái ngủ trên giường đã nhận được điện thoại của Ngọc. Vừa mở máy, tôi nghe thấy tiếng cô bé mếu máo không ra hơi: “Tại chị, tất cả là tại chị nên em mới nhục nhã thế này!”.

Tôi sững người, không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, gặng hỏi thì cô ta đã tắt phụp máy. Bồn chồn không yên, tôi đành xin lỗi bố mẹ rồi lật đật gọi taxi về thành phố. Vừa bước chân vào nhà, tôi đã giật mình khi thấy chồng đờ đẫn ngồi ngoài sofa.

“Anh về khi nào mà không báo cho em hay?”, tôi hỏi.

Đức chẳng nói chẳng rằng, gục mặt xuống bàn rên lên đau khổ: “Xin lỗi em, anh bất cẩn quá…”.

Vừa sáng đã bị dội bom bởi cú điện thoại của cô đồng nghiệp, giờ lại tới chồng, tôi thực sự hoang mang, bấn loạn. Nhìn vào phòng ngủ, thấy đống chăn ga nhàu nhĩ, tôi mới chột dạ, nhận thấy có chuyện chẳng lành.

Chưa kịp hỏi, Đức đã đi tới từ đằng sau, ôm chặt lấy tôi thổn thức: “Em hãy bỏ qua mọi chuyện, được không vợ yêu?”. Tôi phát cáu: “Là chuyện gì? Sao cứ úp mở như vậy? Anh nói đi!”. “Tối qua, anh đã phạm phải lỗi lớn với em. Sao em lại giao nhà cho người ngoài cơ chứ!”. Tôi cố nhịn cơn điên, bình tĩnh nghe chồng thú tội.

Thì ra, chiều qua, Đức bất ngờ bay ra Bắc sau một tuần công tác bận bịu và lý do anh không gọi điện thông báo là muốn tạo bất ngờ cho vợ. Anh và cả đoàn rủ nhau đi nhậu để xả hơi. Thời gian này, vì công việc xã giao, chồng tôi đã bắt đầu tập uống bia rượu, nhưng tửu lượng chẳng được là bao.

Tối qua, anh về nhà lúc đã say bí tỉ, lảo đảo lao vào giường. Cứ ngỡ người con gái đang cuộn tròn cạnh bên là vợ, anh bỗng nổi cơn thèm thuồng, ra sức “hành sự”, mặc cho đối phương kêu la thảm thiết. Lúc tỉnh táo trở lại, Đức mới giật mình nhận ra người vừa ân ái là cô bé hàng xóm thân thiết thường ngày. Nhục nhã, đau đớn, Ngọc bỏ về nhà mình rồi sáng nay gọi điện trách móc tôi.

Nghe xong chuyện, tôi chỉ còn biết hận mình. Chính tôi đã vô tình đẩy họ vào tình cảnh trớ trêu ấy. Người đáng trách hơn cả có lẽ là tôi.

Chuyên gia tư vấn:

Trong chuyện này, không ai là người có lỗi. Bạn đừng nên tự dằn vặt, oán hận bản thân như vậy. Tất cả chỉ là sự vô tình trớ trêu của cuộc sống. Bạn đâu lường trước sẽ xảy ra chuyện oái oăm này.

Cho Ngọc ở nhờ chỉ xuất phát từ ý tốt của bạn, muốn giúp đỡ hàng xóm thoát khỏi tâm trạng buồn bực. Có chăng chỉ trách bạn hơi thiếu cẩn trọng trong việc thông báo với chồng chuyện mình vắng nhà.

Không goi điện, bạn cũng nên để lại tin nhắn, dặn dò cẩn thận anh ấy. Tâm lý chủ quan đã vô tình đẩy cả ba người vào tình cảnh trớ trêu này. Chồng bạn thì vì hơi men đã không nhận ra đâu là vợ mình, còn cô hàng xóm cũng thật bất cẩn khi không hay biết có người về nhà.

Hãy thoải mái tinh thần, rộng lượng tha thứ cho phút sai lầm đáng tiếc của chồng. Riêng với Ngọc, bạn nên chủ động gặp và trò chuyện thân tình, giải thích thực hư cho cô ấy hiểu. Nếu là người bao dung và nghĩ tới những tình cảm tốt đẹp trước kia, chắc chắn, cô ấy sẽ bỏ qua chuyện này.

Đừng quá trách móc bản thân và xa lánh những người thương yêu của mình. Những gì đã xảy ra hãy gạt về quá khứ. Bạn vẫn là người phụ nữ hạnh phúc vì tình yêu của chồng rất sâu đậm và chân thành.



Bình luận